Post view

Sắc màu BÚNG BÌNH THIÊN

Lời chào từ Hồ nước của trời .

Ngày hôm trước trong lúc nhập nhoạng trên xe về Châu Đốc từ Vùng cấm quay qua hỏi ông anh mai sẽ đi, về đâu anh vậy?  Mắt chàng sáng lên : " Bzuúng Bzúngzzz Bình Thiêngg"   Chịp! Chắc lại một làng nghề làm bún giống như miến Cự Đà, bánh đa Bắc Giang …đại loại thế. Nhưng tôi đã nhầm.....

Rời Châu Đốc trong một buổi sớm thu, vượt qua cầu Cồn Tiên chạm vào quốc lộ 956 xe chúng tôi hướng thẳng đến thị trấn An Phú. Vùn vụt lao đi trên con đường hẹp, ngoài trời bắt đầu có mưa, mưa nhỏ đến mức phải tinh mắt mới thấy những vệt trắng nhẹ xiên phía bên kia bờ Di Bình. Những dải cây miền Tây mướt xanh bên sông nhẹ trôi qua cửa kính khung cảnh quá đỗi bình yên. Ngả mình trên ghế xe chợt thấy thân thuộc vô cùng , giống như bao lần sáng sáng thong dong cùng bạn bè chạy dọc trên bờ đê sông Đuống, miền Tây xa đã vào mùa lũ mà sao khéo chiều lòng lữ khách đến thế này. Đường 956 nhỏ, thi thoảng lại qua xóm nhỏ, chợ nhỏ, bến sông nhỏ ven đường đấy là lúc rời bỏ khung cảnh thiên nhiên để được thấy những con người giản dị. May mắn đã được đến nhiều con sông, được thấy nhiều cảnh đẹp, bình minh, hoàng hôn rực rỡ... nhưng với tôi nếu không được trải lòng với những con người nơi mình đã ở, những cảnh đẹp kia chả có ý nghĩa gì. Sông cũng chỉ là sông thôi và bình minh hay hoàng hôn lúc nào đẹp giời sẽ có. Không ngắm nhìn tự nhiên cùng, giống những con người tại nơi họ đang ở, tôi sẽ thấy mình mãi chỉ là xa lạ, chợt đến rồi đi với khung hình một chiều. Cho dù có tự tô vẽ, huyễn hoặc bao nhiêu, đó chỉ là những áp đặt ngu ngơ vô nghĩa. Chợt nhớ lại buổi đêm khi còn mình và bác tài không ngủ, chạy trên con đường không người thi thoảng lại tròn mắt lên khi thấy quán xá sáng bên đường hay một ngã tư với những nhóm người đứng đợi…Có nhiều khi vội đến dừng chân, mong được đứng gần một người xa lạ. Nếu không thể tiếp xúc, hình dung, hòa mình trong đó, thì chỉ nhìn dù chỉ để cảm không gian. Búng Bình Thiên đây rồi, nếu tối qua không cẩn thận rút điện thoại ra online hỏi người bạn đồng hành tin cậy tên Google thì chắc lúc này sẽ không nhìn ra được, dưới chân tôi đây vùng đất ẩn chứa rất nhiều điều. Xa xa, dưới lớp bèo xanh kia là hồ nước lớn nhất miền Tây- hồ nước trong không bao giờ cạn, gắn liền với một truyền thuyết hợp lòng người. Tương truyền dưới thời Tây Sơn, tướng Võ Văn Vương đã chọn nơi này đóng trại luyện binh, lập ấp. Nơi ấy khi xưa khô cằn cạn kiệt, ông bèn lập đàn cầu khấn với trời. Khi lưỡi gươm vừa cắm xuống nơi đây, một dòng nước trong trào lên tắm mát cả vùng khô hạn. Búng Bình Thiên – “Hồ nước trời “xanh ngắt có từ đây. Nép một bên bờ, sau những rặng cây là một xóm với những ngôi nhà sàn nhỏ của người dân Chăm, xếp hàng khiêm nhường bao bọc quanh thánh đường đạo Hồi An Phú. Dừng chân ở cổng màu trắng điểm ngôi sao xanh lạ lạ, đây là điểm nhận ra đạo Hồi chính thống Islam với luật lệ nghiêm khắc được giữ đến tận giờ (người Chăm ở Ninh Thuận, Bình Thuận theo đạo Hồi không chính thống Bani trừ một số điều vẫn theo phong tục cũ còn đã đượm sắc thái, sinh hoạt cùng với nhiều dân tộc anh em ).  Từng bị chặn lại vì không cùng đạo, bởi một giáo sĩ già râu nhuộm đỏ khi tò mò với tiếng ê a trẻ nhỏ vọng ra trước cổng một thánh đường hoành tráng tại Yangon. Nên dù không có ai bên cổng, cũng tần ngần quay qua ngắm bến nước... ....Bất chợt từ dưới bừng lên, những sắc đỏ, sắc vàng.. của một đám nhóc nhẹ nhàng vượt nhanh qua đường vào lớp học. Không có tiếng lanh lảnh đùa vui ồn ào tuổi teen tinh nghịch, thay vào đó là ánh mắt liếc vội vàng, những nụ cười, những chiếc mím môi bí ấn xa xăm từ những dáng gày mong manh trong một buổi sáng dịu dàng êm ả như lời chào đầu dành cho khách lạ phương xa.

Trang phục của người Chăm Islam ở đây rất mềm mại , bắt mắt, từ màu sắc , đường nét đến họa tiết. Con gái thường mặc xà rông hay váy áo cách điệu cùng tông màu. may bằng vải lụa hoay vải muslin in hoa, màu sắc tươi tắn, khăn trùm quanh đầu phủ xuống kín vai, thường có hoa văn đính hạt, được thêu khá cầu kỳ. Con trai cũng mặc xà rông, mũ vải tròn đội đầu với các đường viền trang trí cầu kỳ cũng không kém. Được mời vào lớp học trong không khí trang nghiêm, chúng tôi như bước vào một không gian rất khác. Có điều gì đó giống như trong cổ tích, như câu chuyện thần bí xa xôi ở phương trời nào. TRong lớp, đám trẻ ngồi bệt trên sàn gỗ, con gái đông hơn tụ tập vào 1 gócc, mấy cậu nhóc bé con ngồi gần cửa ra vào. Trang phục của các em giống như một hộp màu rực rỡ, làm tan đi không khí trầm mặc, khép kín của lớp học trong Thánh đường. Cô giáo đứng lớp trùm khăn đen che gần kín mặt, chỉ lộ ra đôi mặt đen láy với vài cọng tóc xõa lòa xòa. Dáng cô gầy mảnh nổi bật trên nền cửa sổ, trên bức tường gỗ ghép thưa, ánh sáng đang xen. Một vẻ đẹp huyền bí làm lay động những tay máy nghiệp dư của chúng tôi. Cô giáo lặng lẽ chỉ cách học kinh Koran cho từng học sinh trong lớp, chăm chú và tận tụy. Giờ học với những tiếng thơ  đồng thanh lảnh lót cứ dần trôi . Đến giờ ra chơi , bọn nhóc ùa xuống sân tán chuyện, trêu chọc nhau, vui vẻ tưng bừng. Có tốp băng qua đường sang bến nước rửa tay chân, tiếng cười lanh lảnh vang cả góc hồ nước trong.... Cuộc sống sao mà giản dị , mộc mạc và bình yên. Tôi đã lạc bước ở Búng Bình Thiên một ngày như thế .... Bài và ảnh :  Nguyen (Chuyến offline " Đua bò Bảy núi An Giang tháng 10- 2010"
nhombientap · 2482 days ago
Comments
Order by: 
Per page: 
 
  •  khoanguyen: 
     
    Tình cờ đọc lại bài này, thấy nhớ chuyến đi đó cùng mọi người hết sức! Lâu rồi đã không về An Giang ... :(
     
     1358 days ago 
    0 likes
     
Post info
04.08.2011 (2482 days ago)
Actions
Rate
0 votes
Recommend
 
Featured Posts
Categories
Miền Nam (3 posts)
Miền Trung (1 posts)
Tin tức (3 posts)
Điểm đến (1 posts)
Sắc màu BÚNG BÌNH THIÊN