Thơ Nguyễn Thành Sáng (Viewed 1024 times)
02-11-2017
Posts: 143
Rating: 0
Re: Thơ Nguyễn Thành Sáng
Reply #110 Posted on 06-01-2018
images?q=tbn:ANd9GcSpa1dCRpGIpzXs9_woC3d
 
LỜI CỦA GIÓ


Đừng uống, người ơi, đừng uống nữa
Men nồng phôi lãng tạm mà thôi
Tan rồi lại trở về bao nhớ
Quằn quại tâm hồn, ngất tả tơi

Mấy ai vẹn sống giữa dòng đời
Mãi ánh trăng vàng, mãi sáng soi
Chẳng rã đêm tàn, vầng bóng nhạt
Trả về cô tịch, một chơi vơi 

Và có mây nào chẳng cánh bay
Trôi về xa thẳm mịt mờ phai
Từng con sóng gợn ngàn năm lộng
Cũng một chiều thu tỉnh lặng hoài

Hoa xuân rực rỡ dưới vầng đông
Sắc thắm long lanh tỏa ánh hồng
Thoáng độ thời gian không mấy chốc
Rủ tàn, héo úa, rụng từng bông!

Lửa nào cháy mãi chẳng lần tàn
Khúc nhạc êm đềm lại chẳng tan
Ý sống, tâm tình ngàn biến đổi
Trời xa luôn trải, phủ mây ngàn…

Thôi hãy xoá sầu, trôi nỗi lụy
Chun nầy nốc cạn hết rồi đi
Đừng ngồi đó nữa, hồn quay mộng
Chỉ nát cuộc đời với thống bi

Mây ám sẽ qua, trời lại sáng
Vầng đông trổi dậy, ánh vàng mai
Trăm hoa đua nở, còn khoe nụ
Nối tiếp khung trời vạn sắc say!


Nguyễn Thành Sáng
02-11-2017
Posts: 143
Rating: 0
Re: Thơ Nguyễn Thành Sáng
Reply #111 Posted on 06-01-2018
55366438-1300451576-vi-tinh-moon-5.jpg
 
TÌNH VẠN KỶ


Từ nay năm tháng chẳng bâng khuâng 
Quyện chặt tim yêu chỉ mối lần 
Ý đợi nghìn năm phơi biển suối 
Hồn chờ vạn kỷ trải thơ trăng 

Mượn gió lùa mây trao nỗi nhớ 
Mang tình kéo mộng gửi niềm thương 
Dẫu cách thời gian, đường vạn lý 
Yêu đương thăng thắm vút khung tầng!.


Nguyễn Thành Sáng
02-11-2017
Posts: 143
Rating: 0
Re: Thơ Nguyễn Thành Sáng
Reply #112 Posted on 06-01-2018
images?q=tbn:ANd9GcT4voXdmRmpj5-EBRInGQ2
 
ĐƯỜNG GẶP HỒN THƯƠNG


Trăng không gió để ánh trời ngàn ngạt 
Gió thiếu trăng bàng bạc cõi âm u 
Có gió trăng, đêm thu trời thanh mát 
Dịu không gian, réo rắt tiếng lòng ru! 

Em trăng sáng! Thiên thu tình bến mộng 
Anh gió đời! Lồng lộng thổi mây trời 
Ta gặp nhau đầy vơi tình thơ thắm 
Toả tin yêu,dòng sống, kéo sầu trôi 

Nếu thiếu nhau để rồi như héo úa 
Hoa lá buồn, giàn giụa nỗi sầu ai 
Cảnh chiều thu đoạn đoài treo khung cửa 
Một trời buồn, lá đổ, gió heo may! 

Hồn nương ơi! Tình ai trong tỉnh lặng 
Đã thấm rồi, kết lắng ở lòng ta 
Gió thoáng buồn, rít ra từ phương vắng 
Rồi chuyển mình để lấn áng mây ra! 

Như ẩn ức tình ta trong vòng đóng 
Để tương tư, chiếc bóng với quạnh hiu 
Rồi nắng tàn, chiều chiều nghe khuấy động 
Tận tấc lòng tiếng vọng một lời yêu! 

Để hôm nay thật nhiều bao thương nhớ 
Để bây giờ trăn trở với sầu tơi 
Để chiều nhìn xa xôi nơi vời vợi 
Rồi thấy buồn nhức nhối mảnh hồn rơi! 

Có phải chăng? Một đời sầu tan tác? 
Ta mất nhau, tan nát mảnh hồn yêu 
Để ngàn thu tiêu điều, sầu trầm mặc 
Nỗi nghẹn ngào, héo hắt biết bao nhiêu! 

Thế mà sao? Thật nhiều bao thương nhớ! 
Lạc bến chờ để thở với buồn than 
Để hôm nay! Nắng tàn, chiều dần tối 
Và bây giờ rũ rượi nỗi niềm mang! 

Cho mai nầy, trăng vàng trên đỉnh núi 
Chẳng một mình thui thủi với đêm đen 
Có gió nhẹ từng đêm dìu dặt thổi 
Một bến tình phơi phới gió trăng xen! 

Tình thắm thiết, từng đêm nơi phương ấy 
Ta nơi đây cũng dậy ánh trăng vương 
Cảm động thay! Mở đường cho sống mãi 
Phụ thê tình cảm khái nghĩa yêu đương 

Nối nhịp cầu kết đường mộng hồn thương 
Em hiểu chăng! Nàng hỡi ! Hỡi hồn nương? 
Chỉ còn ai! Sao có được con đường?...


Nguyễn Thành Sáng
02-11-2017
Posts: 143
Rating: 0
Re: Thơ Nguyễn Thành Sáng
Reply #113 Posted on 08-01-2018



Tiếng Đàn Lê Thê

Nắng tàn ngắm áng mây bay
Cõi lòng hướng vọng hình ai mịt mờ
Nỗi niềm em trải vào thơ
Lay hồn lữ khách, thẫn thờ gió trăng!

Vì sao buồn thế hỡi nàng?
Cho thu đọng mắt, cho vần héo hon
Như làn sóng biếc từng cơn
Đong đưa đuổi bóng hoàng hôn cuối trời

Phải chăng luyến nhớ một thời
Âm vang sáo trúc nhẹ khơi ánh tình
Cánh thuyền theo nước lênh đênh
Để bờ quạnh quẽ riêng mình vấn vương

Đêm đêm lặng lẽ bên đường
Hiu hiu ngọn thổi, hàn sương rải sầu
Dạ tìm cái ở nơi đâu
Giữa bầu chạnh khuyết, phủ màu âm u

Chỉ còn giá lạnh khung chiều
Rừng cây đổ lá, đìu hiu mãi về
Mơ màng ôm ấp mảnh thề
Lờ đờ tỉnh giấc, lê thê tiếng đàn…

                         9/9/2017
                  Nguyễn Thành Sáng
02-11-2017
Posts: 143
Rating: 0
Re: Thơ Nguyễn Thành Sáng
Reply #114 Posted on 08-01-2018
images?q=tbn:ANd9GcTBMAhPqFxjNDsz42dBqk6
 
CHỐN CŨ CÒN ĐÂU


Chân bước nhẹ nhàng qua lối cũ
Lòng nghe rười rượi cảnh chiều thu
Năm xưa xanh mướt hai bờ trái
Nay vắng, hoang tàn một cõi u!

Bên kia thuở ấy có con đò
Lữ khách dập dìu qua đó đây
Cặp bến hàng me trăm trái đổ
Những chiều gió thoảng lá rơi bay

Một chiếc cầu tre ngang đoạn kinh
Người qua chầm chậm lắc rung rinh
Kế bên chim đậu trên cành trúc
Cất tiếng líu lo réo bạn tình

Con đường đất phẳng dẫn về làng
Đắp thẳng hai bờ dãy chiếu xanh
Lúa chín ửng vàng phơi ánh biển
Trên trời lằn trắng giũ bay nhanh…

Giờ đây tất cả đã trôi dòng
Phủ cảnh tịt mờ giá lạnh đông
Kỷ niệm kéo về, chân khựng gót
Nỗi buồn lan nhẹ trước khô đồng!

Cuộc sống chuyển mình hay lụn tắt
Mà sao vàng võ, biến hoang sơ
Khiến cho thao thức, ngân lời nhớ
Vọng bóng hồn xưa, nỗi thẫn thờ

Tôi bước chân đi, ngoảnh lại nhìn
Nghe niềm thổn thức, nhớ trăng xinh
Trời nay thu chết hình xưa cũ
Lạc lõng, chơi vơi một chữ tình!


Nguyễn Thành Sáng
02-11-2017
Posts: 143
Rating: 0
Re: Thơ Nguyễn Thành Sáng
Reply #115 Posted on 08-01-2018
images?q=tbn:ANd9GcRy9vfHY9SSDelgNNmJcbz
 
HỠI TÌNH TA


Em ơi! Anh cũng thấm men say
Dưới ánh khuya mờ giọt nhớ ai
Tiếng của con tim khe khẽ nói
Ơi buồn! chợt vắng bạn đêm nay!

Biết phút giây nầy, nơi chốn ấy
Có người dõi mắt hướng về xa
Nỗi niềm vương vấn, sầu thao thức
Quạnh quẽ, hồn tình lóng lánh ra

Vò võ một mình, em thả mộng
Ngoài trời gió rít, hạt mưa bay
Bên khung một góc, em ngồi đó
Kéo sợi tơ lòng buộc đó đây!

Em trầm, em đọc những dòng thơ
Dào dạt tâm hồn đến cõi mơ
Rồi nhớ hôm nào đan kết mộng
Hồn thương trải cánh dưới trăng trơ...

Anh cuốn tâm tình ra trước sân
Con tim cảm thấy gợn lăn tăn
Phải chăng lưu luyến, bao lời ái
Chợt bỗng, đêm nay rớt thượng tầng

Đưa tay níu lại áng mây trôi
Gửi đến hồn thương, mộng của tôi
Một áng thơ lòng chưa ráo mực
Trải vào trong đó mấy vần ơi!

Dẫu cho giá lạnh với mưa sa
Hoặc những chiều thu nhỏ lệ tà
Vẫn chiếc thuyền duyên trên sóng nước
Nhẹ nhàng mãi lướt với hồn ta!


Nguyễn Thành Sáng
02-11-2017
Posts: 143
Rating: 0
Re: Thơ Nguyễn Thành Sáng
Reply #116 Posted on 10-01-2018
images?q=tbn:ANd9GcT4voXdmRmpj5-EBRInGQ2
 
NỖI NHỚ NGÀY XƯA

Trời hôm nay mưa rơi xối xả
Ngập phố phường, ngập cả lòng tôi
Bao tràn phủ nước cuốn trôi
Là bao nỗi nhớ một thời lênh đênh!

Thuở thuyền nan chông chênh biển sóng
Nẻo cuộc đời gió lộng từng cơn
Canh khuya trăn trở nghẹn hờn
Trăng xa diệu vợi, chập chờn ánh lay

Tìm lẽ sống mây bay bàng bạc
Từng đêm sâu trầm mặc suy tư
Đường xa biết đến bao giờ
Đôi chân nặng trĩu chẳng chờ được lâu

Rồi thao thức, ôm sầu, viễn mộng
Dãy đêm đen, chiếc bóng quạnh hiu
Không gian gió giật cánh diều
Đường dây chỉ mục, đứt diều rơi xa!

Trăng chếch bóng, ánh tà lạnh vắng
Ôm nỗi buồn sớm nắng, chiều mưa
Mây trời phủ áng mờ khuya
Một bầu ảm đạm, đường về tối tăm

Còn đâu nữa tháng năm ngày cũ
Bao chuỗi dài ấp ủ mơ bay
Thuyền đi dưới bóng trời mây
Tìm về biển lớn tràn đầy hồn thơ…

Chiều tàn nay lững lờ điệp khúc
Vọng gió ngàn, những lúc canh thâu
Hồn xưa giờ ở nơi nào
Để ta vò võ một màu buồn tênh!




                Nguyễn Thành Sáng
02-11-2017
Posts: 143
Rating: 0
Re: Thơ Nguyễn Thành Sáng
Reply #117 Posted on 10-01-2018
50890125-r1-9043-1429946644.jpg
 
RỘNG CÁNH VỀ ĐÂY

Có phải hồn ai chiều ảm đạm?
Nghe buồn lay động trái sầu tim
ủ ê, thao thức nhìn trăng núi
Để nghẹn hồn thu, dạ thẫn thờ!

Tái tê, chuỗi quạnh chìm băng giá
Ngắm bóng thời gian nhỏ lệ tàn
Lạnh lẽo, đêm đơn mờ ngập lối
Tháng ngày héo hắt vọng mơ tan

Tìm trăng đuổi bóng quầng đen mộng
Trải bút, gieo vần gửi gió giông
Vạn dặm ngân vang lời lãng tử
Những chiều đồng vọng cuốn hồn phong

Rồi cũng mỏi mê, rủ giấc ngàn
Trái sầu gom lại thả thênh thang
Lặng nhìn chim duỗi, ôm vầng bạc
Buồn bã, chao đao, thả bóng vàng…

Chợt dưới trăng thanh hồn mộng đến
Chập chờn ánh loé, khiến bâng khuâng
Tâm tư bỗng chốc xoay dòng nước
Rộn rã, ngân nga, trải nguyệt vầng

Nhấp nhô sóng nước vỗ lên bờ
Ngày tháng con tằm nhả kết tơ
Một thoáng chạnh lòng ai ngỡ buộc
Nào hay cánh rộng thoáng tình thơ

Niềm thương, nỗi nhớ cõi ngàn mây
Chẳng vướng dương trần bởi cánh bay
Diệu vợi khung tầng soi ảo thế
Chim trời trải rộng cánh về đây!

 Nguyễn Thành Sáng
02-11-2017
Posts: 143
Rating: 0
Re: Thơ Nguyễn Thành Sáng
Reply #118 Posted on 10-01-2018
hinh-nen-mat-trang-trong-dem-67858.jpg
 
TÂM TÌNH


Có phải người đang trầm ảm đạm
Nỗi buồn lặng lẽ cuốn con tim
Bởi trăng đã khuất chìm sau núi
Để kẻ mơ trăng phải thẫn thờ!

Tâm hồn cảm thấy như băng giá
Một cõi không gian thấy lịm tàn
Bóng tối phủ đầy, giăng ngập lối
Nỗi niềm quạnh quẽ bởi mơ tan

Còn đâu ngày tháng gieo mơ mộng
Sóng nước, con thuyền vượt gió giông
Lửa sống, rực hồng hồn lãng tử
Đốt bầu lạnh lẽo bởi đông phong!

Duỗi cánh bay xa, vượt biển ngàn
Giữa trời lộng ánh dãy thênh thang
Nâng thơ cao vút treo mây bạc
Gửi gió tìm trăng trải ánh vàng

Bỗng chốc chiều nay thu lạnh đến
Nghe lòng tê tái với bâng khuâng
Hồn yêu nửa mảnh trôi dòng nước
Lạc lõng, chơi vơi giữa xoáy vần…

Tôi cũng như ai, cũng nát bờ
Mảnh đời vạn úa, kéo thành tơ
Chiều tà lặng vắng giăng ra buộc
Vào cánh hồn bay để biến thơ

Lên giữa không trung gặp những mây
Cũng lờ, cũng lững, cũng trôi bay
Thơ tim cùng nhịp phù vân thế
Quyện kết hồn tình thả đó đây!



                Nguyễn Thành Sáng
02-11-2017
Posts: 143
Rating: 0
Re: Thơ Nguyễn Thành Sáng
Reply #119 Posted on 12-01-2018
hinh-nen-may-tinh-ve-mua-thu-dep6.jpg
 
HÃY ĐỂ TÀN TRÔI

Em hãy mím môi, đừng nói nữa
Những lời ly biệt xé tình tôi
Thà nhìn mây bạc trôi xa thẳm
Hơn để trăng vàng phải rụng rơi!

Còn đâu ngày tháng hồn thương quá
Chiều ngắm hoàng hôn trải ánh tà
Hai quả tim yêu cùng nhịp đập
Giữa bầu êm ả, nhịp ngân nga

Còn đâu những tối ngắm trăng vàng
Kéo ánh sao trời buộc gió mây
Trôi giữa không gian về diệu vợi
Hồn yêu dào dạt, thấm men say!

Em từng e thẹn nói yêu tôi 
Tình ái những ngày ấp ủ nôi
Tôi cũng yêu ai, yêu thật đậm
Bao lời chung thủy đọng bờ môi

Thế mà một sớm, sợi tơ lòng
Vụt đứt phũ phàng bởi gió giông
Nứt trái sầu đau tôi rỉ máu
Rồi khô đóng cứng giữa trời đông

Tôi biết tình tôi đã nát tan
Nhưng ai đừng nỡ xoá trăng thanh
Vì nơi tít tận bầu xa vợi
Hồn ái ngày xưa đã vượt tầng

Em cứ quên đi, đừng nói nữa
Vì đâu còn mật ướt mềm môi
Thời gian rồi cũng chìm quên lãng
Những áng mây buồn vẫn phải trôi!




Nguyễn Thành Sáng
111-120 of 138
Thơ Nguyễn Thành Sáng